Đối với Nour Abo Aisha, một người Palestine lớn lên tại Dải Gaza, UNRWA không chỉ là một tổ chức nhân đạo – mà là một phần không thể tách rời của cuộc đời cô. Từ khi còn là em bé được tiêm vắc-xin đầu tiên tại một phòng khám của UNRWA, đến những năm tháng học tập trong trường do cơ quan này vận hành, tổ chức của Liên Hợp Quốc đã đồng hành cùng cô và gia đình qua nhiều thế hệ.
Câu chuyện của gia đình cô bắt đầu từ năm 1950, khi các nhân viên UNRWA tiếp cận ông nội cô – Ahmed Abo Aisha, lúc đó mới 6 tuổi. Sau cuộc Nakba năm 1948, gia đình ông phải chạy bộ từ quê nhà Bir al-Sabea, để lại toàn bộ tài sản, giấy tờ nhà đất và gia súc. Họ không có bất kỳ giấy tờ tùy thân nào. Chính UNRWA đã cấp cho ông một giấy khai sinh với ngày sinh ước chừng, giúp ông có “sự tồn tại có giấy tờ” và sau này xin được chứng minh thư.
UNRWA cũng cấp cho gia đình ông “kart al-moun” – thẻ đăng ký gia đình, được xem là bằng chứng pháp lý và chính trị duy nhất về tình trạng tị nạn của họ. Từ đó, tổ chức này dần xây dựng các trại tị nạn trên khắp Gaza: từ Jabalia, Shati ở phía bắc đến Nuseirat, Bureij, Maghazi, Deir el-Balah ở trung tâm và Khan Younis, Rafah ở phía nam. Mỗi trại đều có trường học và phòng khám.
Ông nội của cô, rồi đến cha cô, và tiếp đó là chính cô – tất cả đều học trong các trường của UNRWA. Đến thế hệ của cô, UNRWA đã xây dựng và vận hành gần 200 trường học trên khắp Gaza. Cô kể lại niềm vui khi mặc bộ đồng phục kẻ sọc xanh trắng đến trường Al-Daraj Co-educational School B, nơi học sinh được phát vở, bút, cặp sách mang logo UNRWA, và mỗi học kỳ còn nhận hỗ trợ tiền mặt ngay trong lớp.
UNRWA không chỉ cho họ cơ hội học tập mà còn cung cấp dịch vụ y tế miễn phí, thực phẩm định kỳ qua phiếu “kapona” với gạo, bột mì, đường, sữa, đậu lăng và dầu ăn. Tổ chức này cũng là nơi tạo việc làm cho hàng nghìn người Palestine. Đối với cô, “UNRWA đã trở thành trụ cột của giáo dục Palestine, đặt nền móng để Gaza trở thành một trong những nơi có tỷ lệ biết chữ cao nhất thế giới dù bị chiếm đóng và bao vây”.
Hiện tại, người Palestine đang đối mặt với nỗi lo lớn khi Israel và các quan chức Mỹ tuyên bố muốn cấm UNRWA hoạt động tại Gaza, trong khi báo chí đưa tin Thẩm phán Tòa án Tối cao Israel có thể bác đơn kháng cáo chống lại các đạo luật nhằm hạn chế cơ quan này. Cô bày tỏ: “Trái tim tôi đau nhói” khi chứng kiến những nỗ lực phá bỏ một tổ chức đã gắn bó với cuộc sống của họ từ khi sinh ra.
Theo cô, những cuộc tấn công nhằm vào UNRWA thực chất là âm mưu xóa bỏ vấn đề tị nạn Palestine. “Họ muốn UNRWA biến mất và quyền trở về của chúng tôi bị khước từ. Nhưng chúng tôi sẽ không từ bỏ. Thế giới cũng không được phép từ bỏ.”
Năm 1948, khoảng 200.000 người Palestine đổ về Gaza. 78 năm sau, con số này là 2 triệu người tị nạn. Cô nhấn mạnh UNRWA là cơ quan duy nhất có thể ứng phó với cuộc khủng hoảng di dời và tước đoạt tài sản của gần như toàn bộ dân số Gaza sau chiến tranh. Nếu cộng đồng quốc tế muốn khắc phục thảm họa mà cuộc chiến của Israel để lại, họ phải ủng hộ UNRWA và ngăn chặn nỗ lực giải thể tổ chức này.