Tại ngôi làng Jalud, cách Nablus khoảng 27km về phía nam, nơi có khoảng 1.000 người Palestine sinh sống, những dòng chữ graffiti màu đen với nội dung 'Trả thù', 'Xuống địa ngục' hay 'Ra khỏi làng' phủ khắp tường trường học và nhà dân. Các nhà nghiên cứu cho rằng đây không chỉ là hành vi phá hoại ngẫu nhiên mà phản ánh một hệ tư tưởng cực đoan nhắm tới việc xóa bỏ sự hiện diện của người Palestine.
Người dân và quan chức địa phương cho biết, các vụ viết bậy này thường đi kèm với các cuộc tấn công bạo lực. Jalud đã hứng chịu 5 vụ tấn công lớn kể từ tháng 1 năm nay, gần nhất là ngày 4/8 khi những kẻ tấn công đốt xe và phun sơn lên một tòa nhà dân cư.
Misbah al-Haj Mohammed, một cư dân Jalud, nói rằng một số dòng chữ mang tên những người định cư từng thực hiện các vụ tấn công trước đó, như thể thách thức người dân trong vùng. Các thông điệp viết trên tường trường học nhằm gieo rắc nỗi sợ hãi cho trẻ em về việc đến lớp. Những dòng chữ đe dọa trục xuất là tín hiệu cho thấy 'chết chóc và di dời chắc chắn sẽ đến'.
Raed al-Haj Mohammed, trưởng hội đồng làng, mô tả những dòng chữ này là 'phân biệt chủng tộc và tiêu diệt', thường xuất phát từ nhóm Thanh niên Đồi (Hilltop Youth), một mạng lưới phi tập trung gồm thanh thiếu niên Do Thái từ 15–20 tuổi, chuyên kêu gọi trục xuất người Palestine. Nhóm này lấy tên từ chiến lược lập các tiền đồn trên các 'ngọn đồi', tạo tiền lệ cho việc hợp pháp hóa các khu định cư bất hợp pháp.
'Khi một binh sĩ bị giết ở Gaza, họ trả thù ở đây và viết tên người chết lên tường nhà chúng tôi', Raed nói với Al Jazeera. Người dân thường xóa những dòng chữ này ngay khi phát hiện.
Azzam Abu al-Adas, nhà nghiên cứu về các vấn đề Israel, nhận định các lựa chọn viết chữ của người định cư là 'sự phản chiếu các khái niệm ý thức hệ sâu sắc'. Ông dẫn chứng khẩu hiệu 'Chết người Ả Rập' là 'lời kêu gọi diệt chủng tường minh, nằm trong tầm nhìn thay thế định cư nhằm đạt tới một nhà nước không người Ả Rập từ sông Jordan đến Địa Trung Hải'. Kể từ cuộc chiến ở Gaza tháng 10/2023, tư tưởng này đã trở thành 'dòng chảy chính' trong xã hội Israel, trong đó cho rằng giải pháp cho 'vấn đề Palestine' chỉ có thể là tiêu diệt hoặc trục xuất vĩnh viễn. Abu al-Adas cũng nhắc tới phong trào The Price Tag (2008), xem người Palestine là 'kẻ chiếm đóng' đất đai và phải trả giá cho đến khi buộc phải rời đi.
Nghiên cứu viên Walid Habbas cho rằng việc đốt mùa màng, nhà thờ Hồi giáo và nhà ở 'không phải lựa chọn ngẫu nhiên', mà nhằm phá hủy các yếu tố sinh tồn và gắn kết với đất đai. Các dòng chữ bằng tiếng Do Thái không hướng tới người Palestine (vốn không đọc được), mà nhằm đánh dấu 'quyền sở hữu' với những người định cư khác, chính phủ Israel và công chúng. 'Bức tường Palestine trở thành biểu ngữ tuyên bố nơi đây, về mặt biểu tượng, là đất đã được khai hoang', Habbas nói.
Habbas dẫn vụ tấn công hồi tháng trước vào làng Qusra, khi người định cư phóng hỏa một nhà thờ Hồi giáo và phun lên tường các dòng chữ cùng Ngôi sao David. 'Việc nhắm vào nhà thờ không phải là trả thù một cá nhân, mà là đòn giáng vào cấu trúc tạo ra bản sắc tập thể', ông nhấn mạnh. Ngôi sao David đóng vai trò 'chữ ký chủ quyền', hàm ý 'nơi này thuộc quyền kiểm soát của chúng tôi'.
Điểm nguy hiểm nhất, theo Habbas, là các dòng chữ được viết 'thô, nhanh và không che giấu' ở vị trí nhìn ra đường công cộng. Hành động này 'không phải liều lĩnh', mà là 'tuyên bố tự tin rằng thủ phạm sẽ không bị trừng phạt', cho thấy 'tính công khai của tội ác chính là thông điệp về cán cân quyền lực và sự tiếp tay có hệ thống khiến bạo lực này tái diễn'.