Ngày Quốc tế Lao động ở Gaza: Người lao động vật lộn kiếm sống giữa đổ nát
Maram Humaid
Ngày Quốc tế Lao động tại Gaza diễn ra trong bối cảnh tỷ lệ thất nghiệp lên tới 80% sau hơn hai năm chiến tranh. Hàng trăm nghìn người lao động buộc phải nhận những công việc nguy hiểm với thu nhập bấp bênh để nuôi gia đình. Nhiều người từng có việc làm ổn định nay phải phụ thuộc vào viện trợ nhân đạo.
Ngày Quốc tế Lao động 1/5 năm nay đến trong bối cảnh Gaza vẫn chìm trong khủng hoảng kinh tế tồi tệ nhất kể từ khi chiến tranh bùng phát tháng 10/2023. Hàng trăm nghìn công nhân mất việc làm, số ít có việc cũng chỉ kiếm được vừa đủ sống qua ngày.
Theo số liệu Bộ Lao động Gaza công bố nhân dịp này, tỷ lệ thất nghiệp ở Gaza đã tăng vọt lên 80%, với hơn 250.000 lao động mất việc trong chiến tranh. Tỷ lệ nghèo đói vượt quá 93%, hơn 75% dân số rơi vào tình trạng mất an ninh lương thực trầm trọng. Hơn 95% dân số hiện phụ thuộc vào viện trợ nhân đạo, trong đó có nhiều người từng có việc làm ổn định.
Bộ Lao động cảnh báo tình trạng thiếu việc làm kéo dài sẽ làm trầm trọng thêm sự đình trệ kinh tế, giảm năng lực hoạt động và xói mòn cơ hội phục hồi, trừ khi Israel dỡ bỏ phong tỏa, mở cửa khẩu và cho phép các ngành sản xuất hoạt động trở lại.
Ibrahim Abu al-Eish, 24 tuổi, một lao động phổ thông làm việc cho công ty xây dựng địa phương, dọn dẹp đống đổ nát từ các tòa nhà bị phá hủy trong chiến tranh. Anh bắt đầu công việc từ sáng sớm đến tối muộn, kể từ khi lệnh ngừng bắn bắt đầu vào tháng 10, khi các nỗ lực dọn dẹp gạch đá, mở đường và loại bỏ nguy hiểm từ các công trình đổ nát được triển khai.
Là một cử nhân kế toán, Ibrahim chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm công việc nặng nhọc và nguy hiểm này. “Rất mệt mỏi. Tôi chưa từng tưởng tượng cuộc đời mình lại phải làm nghề như thế này”, anh nói với Al Jazeera. Anh từng bị thương nhiều lần, một đồng nghiệp từng bị một phần mái nhà đổ sập đè trúng, bị thương nặng.
Dù vậy, Ibrahim buộc phải chịu đựng những thách thức khắc nghiệt vì phải nuôi gia đình 9 người gồm cha mẹ và anh chị em, những người đang sống trong điều kiện khó khăn tại trại tị nạn Jabalia, phía bắc Gaza. “Tôi kiếm được không quá 80 shekel (27 USD) mỗi ngày… nhưng so với sự mệt mỏi và kiệt sức tôi phải đối mặt, đó là một số tiền nhỏ, thậm chí không đủ trang trải nhu cầu cơ bản của gia đình trong bối cảnh giá cả leo thang”, anh nói.
Yousef al-Rifi, 32 tuổi, làm việc tại một tiệm bánh tạm dựng bên đường ở trung tâm thành phố Gaza. Trước chiến tranh, anh cùng cha và các anh trai sở hữu một tiệm bánh nhỏ ở phía đông thành phố, nhưng đã bị phá hủy hoàn toàn cùng với nhà của gia đình. Sau mất mát đó, Yousef trải qua hai năm không có nguồn thu nhập để nuôi vợ và hai con, cho đến khi bắt đầu làm việc tại tiệm bánh ven đường gần đây.
“Tôi làm việc ở đây từ 6 giờ sáng đến tối muộn, với 50 shekel (17 USD) mỗi ngày, thậm chí ít hơn, dưới cái nóng trong những lều tạm”, anh nói. Công việc không ổn định, có ngày tiệm bánh không hoạt động do giá bột mì và bánh mì biến động. Thu nhập của anh không đủ trang trải chi phí, buộc anh phải đi vay mượn hoặc bán đồ đạc thiết yếu. “Tôi đã bán điện thoại di động của mình và của vợ để có tiền mua thức ăn và nước uống… những gì tôi kiếm được hầu như chỉ đủ bữa ăn cho các con”, anh kể.
Cả Ibrahim và Yousef đều có ít hy vọng cải thiện hoàn cảnh, nhưng họ buộc phải làm bất cứ công việc nào có thể tìm được vì không có lựa chọn thay thế ở Gaza. “Một người lao động phải cố gắng kiếm sống. Đây là thực tế của chúng tôi… một cuộc mưu sinh khắc nghiệt, không khoan nhượng và thấm đẫm máu”, Yousef nói.