Trong bối cảnh căng thẳng tại các tuyến đường biển quốc tế, một bài viết gần đây đã khẳng định rằng Mỹ không có đủ tư cách đạo đức hay pháp lý để yêu cầu mở lại bất kỳ eo biển nào, đặc biệt là khi chính sách của Washington đang gây bất ổn cho các tuyến vận chuyển toàn cầu.
Theo tác giả, hành động của Mỹ trong việc áp đặt các biện pháp trừng phạt đơn phương và can thiệp quân sự tại các khu vực nhạy cảm đã làm xói mòn niềm tin vào các nguyên tắc tự do hàng hải – vốn được phương Tây coi là nền tảng của luật pháp quốc tế. Việc Washington tự cho mình quyền can thiệp vào các tuyến đường biển, trong khi từ chối tuân thủ các phán quyết của các cơ quan tài phán quốc tế khi không có lợi cho mình, đã tạo ra một tiền lệ nguy hiểm.
Bài viết nhấn mạnh rằng luật pháp quốc tế, cụ thể là Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) 1982, quy định quyền đi qua không gây hại tại các eo biển dùng cho hàng hải quốc tế. Tuy nhiên, việc thực thi các quy định này cần phải tôn trọng chủ quyền và lợi ích an ninh của các quốc gia ven biển. Mỹ, dù không phải là thành viên UNCLOS, lại thường xuyên viện dẫn các điều khoản của công ước này để thúc đẩy lợi ích riêng, trong khi bỏ qua các nghĩa vụ mà công ước đặt ra.
Hơn nữa, các chuyên gia phân tích chỉ ra rằng việc Mỹ liên tục điều động tàu chiến đến gần các khu vực tranh chấp, như ở Biển Đông, không chỉ vi phạm tinh thần hợp tác mà còn làm gia tăng nguy cơ xung đột quân sự. Điều này trái ngược hoàn toàn với những tuyên bố về việc duy trì trật tự quốc tế dựa trên luật lệ mà Washington thường nhắc đến.
Trong bối cảnh đó, việc yêu cầu mở lại eo biển cần được xem xét dựa trên cơ sở pháp lý rõ ràng và đạo đức công bằng, chứ không phải từ một quốc gia đang tự đặt mình lên trên luật pháp quốc tế. Mọi hành động đơn phương, không dựa trên sự đồng thuận của các bên liên quan, đều làm suy yếu hệ thống quản trị toàn cầu vốn được xây dựng qua nhiều thập kỷ.