Trong một căn nhà nhỏ tại khu phố Meghani Nagar, thành phố Ahmedabad, miền tây Ấn Độ, Sita Patni vẫn chưa thể nguôi ngoai sau một năm. Cơ thể bà mang đầy vết bỏng từ ngọn lửa mà bà lao vào để cứu đứa con trai út Aakash, 14 tuổi. Mỗi khi nghe tiếng máy bay cất cánh hay hạ cánh từ sân bay gần đó, bà lại cúi mặt giấu nước mắt.
Ngày 12/6/2025, Patni đang bán trà trước cổng một ký túc xá trường y. Con trai bà, Aakash, thường mang cơm trưa cho mẹ rồi về nhà, nhưng hôm đó em đòi ngủ lại quán. Đó là lần cuối Patni nhìn thấy con. Vào lúc 13h39, một tiếng nổ lớn hất văng bà khỏi quán. Ngọn lửa bao trùm quán trà nơi Aakash đang ngủ. Chuyến bay 171 của Air India từ London đã lao vào ký túc xá ngay sau khi cất cánh, một cánh máy bay bốc cháy rơi trúng quán. Aakash thiệt mạng. Tổng cộng 259 người chết, trong đó 241 hành khách và 18 người trên mặt đất.
Cách đó 150 km, Salim Patel vẫn còn phẫn nộ. Một ngày trước thảm kịch, gia đình ông ăn mừng khi con trai Sahil, 25 tuổi, trúng visa xổ số làm việc tại Anh. Chuyến bay định mệnh ấy đã cướp đi sinh mạng của Sahil. “Tôi không ngờ tấm visa mang lại niềm vui tột cùng lại là lệnh tử hình”, Patel nói. Ông kêu gọi tử hình những người chịu trách nhiệm về vụ tai nạn, cho rằng họ là “kẻ phản bội đất nước”.
Báo cáo sơ bộ từ cơ quan hàng không Ấn Độ cho rằng phi công là nguyên nhân vụ tai nạn, nhưng cuộc điều tra cuối cùng vẫn chưa hoàn tất. Patel tin phi công vô tội và máy bay bị lỗi. Ông cho biết đại diện Air India và Tata, tập đoàn sở hữu hãng bay, đã đến nhà đề nghị bồi thường nhưng yêu cầu bằng chứng Sahil có lương, sau đó lại yêu cầu ảnh con trai làm việc. Hơn 120 gia đình nạn nhân đã thuê luật sư tại Mỹ để đòi bồi thường.
Tại London, Muhammad Shethwala, 28 tuổi, vừa chịu nỗi đau mất vợ và con gái trong vụ tai nạn, vừa đối mặt với lệnh trục xuất. Vợ anh, Sadika Tapeliwala, cùng con gái Fatima đã bay về Ấn Độ dự đám cưới và gặp nạn trên chuyến bay về. Shethwala, sống tại Anh theo diện phụ thuộc visa của vợ, nhận được lệnh trục xuất vào tháng 1/2026 sau khi Sadika qua đời. Anh đã chi gần 15.000 USD cho thủ tục pháp lý để kháng lệnh, nhưng Air India không hỗ trợ. “Tôi không muốn sống ở London mãi mãi, tôi đến đây vì vợ, cô ấy không còn nữa”, Shethwala nói, mong muốn chính phủ Anh cấp visa làm việc ngắn hạn hoặc xóa cáo buộc lưu trú quá hạn khỏi hồ sơ nhập cư.