Vào thứ Bảy tới, hàng chục nghìn người biểu tình chống nhập cư dự kiến sẽ diễu hành qua các đường phố London dưới khẩu hiệu 'Unite the Kingdom' (Đoàn kết Vương quốc).
Người dẫn đầu cuộc tuần hành là Stephen Yaxley-Lennon, thường được biết đến với cái tên Tommy Robinson, một nhà hoạt động chống Hồi giáo gốc Luton, người luôn bác bỏ nhãn 'cực hữu'. Anh ta tự mô tả mình là người bảo vệ tự do ngôn luận và lòng yêu nước.
Những người ủng hộ Robinson đã biến sự phủ nhận này thành khẩu hiệu của riêng họ, thường mang các biểu ngữ ghi 'Chúng tôi không phải cực hữu, chỉ là đúng đắn'.
Tuy nhiên, các học giả đã dành nhiều năm nghiên cứu cấu trúc của các phong trào và tổ chức cực hữu, như HOPE not hate (tổ chức theo dõi chặt chẽ phe cực hữu), lại kể một câu chuyện khác.
Lập luận của họ không chỉ đơn thuần về Robinson; mà là về chính thuật ngữ 'cực hữu', bởi đây không phải là một sự phân loại chính xác. Ý nghĩa của nó thay đổi tùy thuộc vào người sử dụng, và sự mơ hồ này là thứ mà những người như Robinson đã học cách khai thác.
Các chuyên gia cho rằng việc hiểu rõ nhãn hiệu này trước khi sử dụng là rất quan trọng. Áp dụng nó một cách lỏng lẻo cho các quan điểm ôn hòa có nguy cơ làm 'tẩy trắng' phe cực hữu. Và khi những nhân vật đáp ứng định nghĩa học thuật thành công trong việc bác bỏ nhãn hiệu này, chính trị của họ có thể trông dễ chấp nhận hơn so với thực tế.
Trong khi các cuộc tranh luận hiện nay thường xoay quanh những nhân vật như Robinson, cách sử dụng hiện đại của thuật ngữ 'cực hữu' có nguồn gốc sâu xa từ lịch sử chính trị châu Âu.