Islamabad, Pakistan – Sâu trong dãy núi Karakoram, nơi biên giới Ấn Độ, Pakistan và Trung Quốc giao nhau ở độ cao mà cơ thể con người không thể chịu đựng nổi, có một sông băng mà người dân Baltistan và Ladakh từ lâu gọi là Siachen: “vùng đất của hoa hồng dại”.
Dòng sông băng đóng băng với hơn 1.000 tỷ feet khối băng nguyên sơ, trải dài hơn 70 km, đã trở thành chiến trường kể từ tháng 4/1984. Ấn Độ và Pakistan tranh giành nó từ đó đến nay.
Đây không phải một khu vực tranh chấp thông thường. Trong 42 năm qua, hai nước đã giao chiến ác liệt trên dãy núi, trao đổi hỏa lực chết người dọc biên giới trên thực tế ở Kashmir. Một cuộc chiến dữ dội bùng phát năm 1999 tại Kargil, cách Siachen khoảng 100 km về phía tây nam.
Vào tháng 5/2025, họ đã phóng tên lửa và máy bay không người lái trong bốn ngày – cuộc đối đầu quân sự tồi tệ nhất kể từ Kargil – sau khi 26 dân thường thiệt mạng trong một cuộc tấn công ở Pahalgam, thị trấn nghỉ dưỡng thuộc vùng Kashmir do Ấn Độ kiểm soát. Ấn Độ cáo buộc các nhóm vũ trang được Pakistan hậu thuẫn, trong khi Islamabad phủ nhận.
Trong từng cuộc khủng hoảng ấy, im lặng bao trùm dãy Saltoro Ridge – chuỗi đỉnh núi lởm chởm dài 110 km phía tây Siachen, nơi hai quân đội đối mặt nhau từ năm 1984. Không một phát súng nào nổ.
Tuy nhiên, hòa bình chưa trở lại sông băng. Khi lệnh ngừng bắn được công bố ngày 10/5/2025 sau cuộc chiến ngắn, binh lính Ấn Độ và Pakistan vẫn cố thủ trên Siachen.
Cuộc chiến giành Siachen không đơn thuần là một xung đột đóng băng. Đó là một cuộc xung đột, theo thời gian, đã có được logic tồn tại riêng.