Ngày 17/4, Tòa phúc thẩm Paris đã tuyên bố Airbus và Air France phạm tội ngộ sát trong vụ tai nạn máy bay thảm khốc nhất lịch sử nước Pháp – chuyến bay AF447 từ Rio de Janeiro (Brazil) đến Paris năm 2009, khiến toàn bộ 228 người trên máy bay thiệt mạng.
Theo phán quyết, cả hai công ty bị coi là “hoàn toàn chịu trách nhiệm” về vụ tai nạn và bị phạt 225.000 euro (tương đương 261.720 USD) cho mỗi hành khách, mức phạt tối đa dành cho tội ngộ sát doanh nghiệp. Mặc dù mức phạt này chủ yếu mang tính biểu tượng, nhưng nó đánh dấu một chiến thắng pháp lý cho gia đình các nạn nhân sau một phiên tòa kéo dài 8 tuần.
Trước đó, vào năm 2023, một tòa án cấp thấp hơn đã tuyên trắng án cho cả Airbus và Air France. Cả hai công ty đều nhiều lần phủ nhận mọi cáo buộc.
Ngay sau phán quyết, Airbus thông báo sẽ kháng cáo lên tòa án tối cao Pháp, cho rằng kết luận mới mâu thuẫn với lập luận của các công tố viên và bản án vô tội năm 2023. Các công tố viên trước đó đã cảnh báo về khả năng kháng cáo và chỉ trích thái độ của các công ty trong suốt quá trình tố tụng kéo dài hơn một thập kỷ. “Không có gì thay đổi – không một lời an ủi chân thành nào”, công tố viên Rodolphe Juy-Birmann nói trong phiên tòa tháng 11/2024, gọi toàn bộ quá trình này là “sự thiếu đứng đắn”.
Vụ tai nạn xảy ra vào ngày 1/6/2009, khi chuyến bay AF447 biến mất khỏi màn hình radar trên đường từ Rio de Janeiro đến Paris. Hai năm sau, một cuộc tìm kiếm dưới biển sâu mới phát hiện được hộp đen của máy bay. Các điều tra viên xác định, phi công đã đẩy máy bay lên cao trong khi các cảm biến bị tắc do băng giá trong một cơn bão giữa Đại Tây Dương, dẫn đến máy bay mất tốc độ và rơi xuống biển.
Trong khi Airbus và Air France đổ lỗi cho sai sót của phi công, luật sư của các gia đình nạn nhân lập luận rằng cả hai công ty đều biết về vấn đề với ống pitot (thiết bị đo tốc độ bay) của máy bay, nhưng không đào tạo phi công cách xử lý tình huống khẩn cấp khi các bộ phận này gặp trục trặc. Luật sư của Air France, Pascal Weil, từng nói vào tháng 10/2024 rằng công ty “có khả năng đào tạo ở độ cao lớn, nhưng đã không làm vì chúng tôi thực sự tin rằng điều đó là không cần thiết”.