Ngày 27/5, Tòa án phúc thẩm Aix-en-Provence (Pháp) đã tuyên phạt tác giả bài viết 17.000 euro (tương đương 19.500 USD) vì tội danh liên quan đến vấn đề Palestine, trong đó bao gồm khoản bồi thường cho các tổ chức Zionist tham gia vụ kiện với tư cách nguyên đơn dân sự. Đây được xem là một ví dụ về xu hướng đáng lo ngại trong cách xử lý của tư pháp Pháp đối với vấn đề Palestine.
Vụ việc nổi bật hơn là trường hợp của ông Mohamed Makni, doanh nhân, cha của một gia đình và là phó thị trưởng thành phố Echirolles. Tháng 3/2024, Tòa án bồi thẩm, tòa án cao nhất trong hệ thống tư pháp Pháp, đã giữ nguyên bản án kết tội ông. Theo đó, ông Makni bị kết án 4 tháng tù treo và bị cấm giữ bất kỳ chức vụ công nào trong 4 tháng.
Hành vi của ông Makni chỉ đơn giản là trích dẫn một câu nói của ông Ahmed Ounaies, cựu Ngoại trưởng Tunisia và cựu Đại sứ của chế độ Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali tại Nga và Ấn Độ. Câu nói này không đến từ các chỉ huy quân sự Palestine hay quan chức Hamas, mà từ một nhân vật không có quan hệ với các phát biểu cách mạng. Ông Ounaies nói: “Họ vội vàng gán cho là khủng bố những gì mà theo chúng tôi rõ ràng là một hành động kháng chiến”.
Tòa án bồi thẩm Pháp, lần đầu tiên kể từ ngày 7/10/2023, can thiệp trực tiếp vào cuộc chiến chính trị và pháp lý xoay quanh việc phân loại kháng chiến Palestine. Bản án dành cho ông Makni không trừng phạt việc kêu gọi giết người hay tấn công, mà trừng phạt việc đơn thuần liên kết giữa chiếm đóng và kháng chiến. Nói cách khác, nó hình sự hóa một khuôn khổ chính trị được nhiều người ủng hộ, vượt ra ngoài những người ủng hộ Hamas.
Theo tác giả, động thái này cho thấy các tòa án Pháp không chỉ hoạt động dưới ảnh hưởng của chính phủ, mà chính phủ còn đang chịu ảnh hưởng từ bên ngoài. Sau sự kiện ngày 7/10/2023, chính phủ Pháp đã sử dụng tội danh “ca ngợi khủng bố” như một công cụ chính để kiểm soát diễn ngôn công khai về Palestine. Vốn được thiết lập để chống tuyên truyền của tổ chức Nhà nước Hồi giáo (ISIL) và tuyển dụng thánh chiến, tội danh này dần trở thành một phương tiện để kiểm soát những diễn ngôn từ chối tách rời các sự kiện ngày 7/10 khỏi bối cảnh lịch sử.
Vụ Makni đặt ra câu hỏi: Liệu có còn khả năng ở Pháp để chỉ ra rằng chiếm đóng tạo ra kháng chiến mà không bị buộc tội ca ngợi khủng bố? Việc hình sự hóa nỗ lực kết nối các hành vi vào ngày 7/10/2023 tại Israel với các yêu sách kháng chiến được tác giả xem là một sự xúc phạm đối với tư duy của các nhà lãnh đạo chính trị nổi bật của Pháp, như Tướng Charles de Gaulle, người vào năm 1967 đã thừa nhận mối liên hệ giữa quyền kháng chiến chống chiếm đóng bất hợp pháp và xu hướng của những kẻ thực dân mô tả kháng chiến đó là “khủng bố”.