Ngày 22/7, nhà hoạt động nhân quyền kỳ cựu Lidia “Taty” Almeida, 95 tuổi, đã qua đời tại một bệnh viện ở Buenos Aires, bên cạnh những người thân yêu. Bà là chủ tịch của nhóm Mothers of Plaza de Mayo – tổ chức gồm những người mẹ đã tuần hành quanh quảng trường bên ngoài dinh tổng thống Argentina vào mỗi thứ Năm kể từ năm 1977, đòi trả lại những đứa con bị chế độ độc tài quân sự (1976–1983) làm mất tích.
Con trai bà, Alejandro Almeida, bị lực lượng bán quân sự chống cộng bắt cóc vào tháng 6/1975, chín tháng trước khi chính quyền quân sự lên nắm quyền. Trong suốt nửa thế kỷ, bà Almeida không ngừng tìm kiếm sự thật về số phận con mình, nhưng Alejandro chưa từng được tìm thấy.
Bà trở thành biểu tượng của cuộc đấu tranh không mệt mỏi cho công lý, xuất hiện công khai đòi công lý cho những tội ác của chế độ độc tài, đồng thời tham gia các chiến dịch về công bằng xã hội đương thời cho đến tận năm cuối đời. Nhóm Mothers of Plaza de Mayo cho biết bà vẫn tiếp tục công việc cho đến khi lâm bệnh vài ngày trước khi mất.
“Cảm ơn bà đã dạy chúng tôi rằng yêu thương là kháng cự, rằng cuộc chiến duy nhất chúng tôi thua là cuộc chiến chúng tôi từ bỏ, và rằng không có sức mạnh nào lớn hơn tình yêu,” Nhóm Mothers of Plaza de Mayo Founding Line viết trong lời tri ân gửi đến bà.
Bà Lidia Stella Mercedes Miy Uranga sinh ngày 28/6/1930 tại Buenos Aires. Là con gái của một sĩ quan kỵ binh, sau khi Alejandro mất tích, ý định đầu tiên của bà là nhờ các mối quan hệ quân đội giúp đỡ. Nhưng khi biết sự thật về tội ác của chế độ độc tài và gặp gỡ những người mẹ khác, cuộc đời bà thay đổi, biến bà thành biểu tượng chống lại khủng bố nhà nước.
Alejandro từng là sinh viên y khoa tại Đại học Buenos Aires và là thành viên của Quân đội Cách mạng Nhân dân (ERP), một nhóm du kích theo chủ nghĩa Marx-Lenin. Năm 2008, bà Almeida xuất bản tập thơ của con trai, tìm thấy trong cuốn nhật ký để lại sau khi anh bị bắt cóc.
Năm 2024, bà trở thành chủ tịch của Mothers of Plaza de Mayo Founding Line (nhóm đã tách làm hai vào những năm 1980 do bất đồng chính trị). Các nhân vật chủ chốt trong đời sống công chúng Argentina bày tỏ thương tiếc. Cựu tổng thống Cristina Fernández de Kirchner gọi bà là “một chiến binh không biết mệt mỏi, người đã tôn vinh cuộc sống”.