Mẹ mất hai con trong vụ không kích: 'Chúng không chỉ là con số thống kê'
Al Jazeera English
Aya Shamaa mất hai con trai trong một cuộc không kích của Israel ở Gaza vào tháng 1/2024. Chị kể lại nỗi đau mất Ryan 51 ngày tuổi và Yaman 7 tuổi, đồng thời chỉ trích thế giới đã bình thường hóa cái chết của trẻ em Palestine. Bài viết nhấn mạnh rằng mỗi đứa trẻ không chỉ là con số thống kê mà là cả một tương lai bị hủy hoại.
Ngày 7/1/2024, Aya Shamaa tỉnh dậy dưới đống đổ nát ở ngoại ô thành phố Gaza. Xung quanh chị là bóng tối, bụi mịt, bê tông vụn và tiếng la hét của cậu con trai sáu tuổi Nasser, đang cố đưa tay xuyên qua lớp gạch vụn để chạm vào những ngón tay bị chôn vùi của mẹ.
Khi được kéo lên khỏi đống đổ nát, chị phát hiện con trai út Ryan, 51 ngày tuổi, đã chết sau hơn một giờ bị kẹt dưới đống gạch. Ryan sinh ra trong thời gian ngừng bắn tạm thời, được sống vỏn vẹn chưa đầy hai tháng.
“Thi thể con quá nhỏ, tôi phải quấn con trong chính mảnh quần áo của mình, sợ con sẽ lạnh”, chị Aya kể.
Cùng ngày, đứa con trai bảy tuổi Yaman cũng qua đời trên đường đến bệnh viện. Trước đó, chị Aya được báo rằng Yaman chỉ bị thương nhẹ. Khi người ta trao lại thi thể con cho chị, chỉ vài phút sau khi chị vừa vĩnh biệt Ryan.
Chị Aya gọi Yaman là “triết gia nhỏ” vì con nói tiếng Ả Rập chuẩn một cách đáng ngạc nhiên, dành hàng giờ xem phim tài liệu về không gian, động vật hoang dã, đại dương và thực vật. Yaman yêu sách, thuộc lòng các câu chuyện về các nhà tiên tri và tham gia một trung tâm ghi nhớ Kinh Qur’an ngay trước khi chiến tranh bắt đầu. Con là một đứa trẻ rất nhạy cảm, từ chối ăn thịt vì yêu động vật và không thể hiểu tại sao chúng bị làm hại hoặc bị giết.
Sau khi ngôi nhà bị phá hủy một phần, Yaman từng an ủi mẹ: “Mẹ ơi, đừng buồn. Sau chiến tranh, con sẽ xây cho mẹ một ngôi nhà to hơn và đẹp hơn”.
“Ở Gaza, diệt chủng không chỉ là giết trẻ em hàng loạt. Đó là xóa sổ tiềm năng con người, phá hủy những tương lai tươi sáng. Đó là tước đi một nhà khoa học có thể tìm ra phương pháp chữa bệnh chết người, một nhà văn có thể viết nên cuốn sách đoạt giải, một kỹ sư có thể phát minh ra thứ giúp ích cho nhân loại, một đứa con có thể xây cho mẹ một ngôi nhà lớn đẹp”, chị Aya viết.
Điều khiến chị đau đớn hơn cả cái chết là sự bình thường hóa mất mát ở Gaza. “Với phần còn lại của thế giới, Ryan và Yaman chỉ là hai mục được thêm vào thống kê 21.000 trẻ em Palestine bị thảm sát. Vô danh và vô diện đối với thế giới, nhưng với chúng tôi, chúng là tất cả”.
Con trai sống sót của chị Aya, Nasser, giờ trở thành con một sau khi mất cả hai anh em. Chị vẫn nhớ Nasser kéo tấm vải liệm trắng của Yaman, khóc và từ chối để người ta mang anh trai đi. Kể từ ngày đó, Nasser dành hàng giờ nhìn chằm chằm vào ảnh Yaman trên điện thoại, như thể cố gắng hiểu làm thế nào một đứa trẻ có thể biến mất đột ngột đến vậy.
Nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi (1/6), chị Aya đặt câu hỏi: “Tại sao tất cả những ngày kỷ niệm, tổ chức và luật pháp này có mặt khi chúng chẳng làm gì để ngăn chặn các vụ thảm sát trẻ em?”
“Có lẽ vì thế giới đã quen nhìn trẻ em Palestine như những con số, không phải con người. Có lẽ vì nhiều thập kỷ phi nhân tính hóa cuối cùng đã kết trái. Nhưng đằng sau mỗi con số, có tình yêu vĩnh hằng của một người mẹ. Đằng sau mỗi con số, có một người mẹ vẫn nhớ giọng nói của con, những món ăn con từ chối, những giấc mơ con từng kể và những chi tiết nhỏ bé mà cuộc đời không cho con đủ thời gian để tận hưởng”.
Dù lệnh ngừng bắn đã được thiết lập, trẻ em vẫn tiếp tục bị giết ở Gaza gần như hàng ngày. “Ryan và Yaman không phải là những con số. Chúng là những đứa con của tôi mà thế giới đã thất bại trong việc bảo vệ”, chị Aya kết luận.