Vào thứ Bảy, hàng triệu khán giả sẽ theo dõi chung kết Eurovision Song Contest – một bữa tiệc thực sự của sequin, máy tạo khói và nhạc Europop rực rỡ, sến súa theo công thức. Về bản chất, cuộc thi luôn mang tính hài hước tinh tế, với những bình luận viên thường có giọng điệu khô khan, mỉa mai, trong khi các nghệ sĩ đắm mình vào cảnh tượng với trang phục lộng lẫy và những màn trình diễn không quá coi trọng bản thân.
Nhà tổ chức, Liên minh Phát thanh Truyền hình châu Âu (EBU), mô tả cuộc thi là một lễ kỷ niệm âm nhạc và sự đoàn kết, đồng thời nhấn mạnh cuộc thi vẫn đứng trên chính trị. Nhưng trong những năm gần đây, sự tham gia của Israel đã đặt tuyên bố đó vào áp lực chưa từng có.
Tranh cãi về việc Israel tham dự đã gây ra các cuộc tẩy chay từ nghệ sĩ và đài truyền hình, cũng như cáo buộc EBU – vốn đã cấm Nga sau cuộc xâm lược toàn diện vào Ukraine năm 2022 – có tiêu chuẩn kép. Đối với những người chỉ trích, vấn đề không chỉ là liệu Israel có nên tham gia trong khi cuộc tấn công vào Gaza và Lebanon vẫn tiếp diễn, mà còn ở chỗ liệu Eurovision có thể được coi là một sự kiện văn hóa trung lập khi bản thân việc tham dự đã trở thành một chiến trường địa chính trị.