Cuộc chiến tại Iran đã làm đảo lộn cuộc sống của hàng triệu người, không chỉ trong khu vực mà còn trên toàn cầu. Bảy nhân vật đến từ bảy quốc gia đã chia sẻ với hãng tin Kyodo về cách mà xung đột này thay đổi từng ngày của họ.
Tại Tehran, một người mẹ trẻ cho biết: "Mỗi sáng thức dậy, tôi không biết liệu có còn gặp lại con mình sau những vụ không kích hay không." Cô kể lại việc phải sơ tán liên tục, trường học đóng cửa và cảnh đói kém ngày càng trầm trọng.
Ở Beirut, Lebanon, một doanh nhân 45 tuổi nói rằng các chuyến hàng của ông bị mắc kẹt tại cảng do lệnh cấm vận và kiểm soát biên giới chặt chẽ. "Tôi đã mất gần 70% thu nhập chỉ trong vài tháng," ông than thở.
Tại London, một nhà ngoại giao nghỉ hưu từng phục vụ tại Trung Đông mô tả sự bất lực khi theo dõi tin tức: "Những gì tôi thấy trên TV không khác gì một thảm họa nhân đạo. Tôi cảm thấy vô dụng khi không thể giúp gì."
Trong khi đó, một sinh viên Iran du học tại Tokyo phải đối mặt với cảnh gia đình ly tán. "Bố mẹ tôi vẫn ở Tehran. Mỗi cuộc gọi đều có thể là lần cuối cùng," cô nói trong nước mắt.
Cuộc xung đột cũng ảnh hưởng nặng nề đến ngành logistics. Một tài xế xe tải tại Thổ Nhĩ Kỳ kể rằng tuyến đường vận chuyển hàng hóa qua Iran bị đóng băng, khiến anh phải chạy xe đường vòng qua Iraq, tốn thêm ba ngày và chi phí tăng gấp đôi.
Tại Mỹ, một cựu binh từng chiến đấu tại Iraq bày tỏ nỗi ám ảnh: "Mỗi tiếng máy bay bay qua lại gợi nhớ về quá khứ. Tôi không thể ngủ yên dù ở cách xa chiến trường hàng nghìn dặm."
Ở Australia, một gia đình gốc Iran đã mất liên lạc với người thân sau một cuộc oanh kích. "Chúng tôi chờ đợi tin tức mỗi ngày, nhưng đường dây điện thoại bị cắt hoàn toàn," người cha nghẹn ngào nói.
Bảy câu chuyện, bảy mảnh đời, tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy của một cuộc chiến mà họ không hề mong muốn. Sự đảo lộn không chỉ dừng lại ở bom đạn, mà còn lan tỏa thành những vết thương tinh thần khó lành.